Đã đóng

Học sinh bình thường cũng có thể giỏi Lý

Posts Tagged ‘tâm sự’

Lễ khai giảng đặc biệt

Posted by Tô Lâm Viễn Khoa trên 9 Tháng Chín, 2008

TT – Buổi khai giảng ở ngôi trường ấy (tại Bình Quới, Thanh Đa, TP.HCM) diễn ra rộn rã trong tiếng đập tay thình thịch của một đứa trẻ ở góc này, tiếng ú ớ gào to của một đứa trẻ khác ở góc kia, tiếng hát toàn những câu không rõ lời của một đứa trẻ khác trên bục khai giảng…

Cũng là một buổi khai trường như bao nhiêu ngôi trường khác nhưng ở đây cả cô hiệu trưởng, giáo viên và phụ huynh đều bật khóc – những giọt nước mắt hạnh phúc. Bên dưới cha mẹ sụt sùi nắm tay nhau thật chặt. Cô giáo ôm trò chặt hơn bởi chỉ cần một phút lơi lỏng, một bé nào đó có thể tát vào mặt bạn ngồi bên cạnh hay chạy thục mạng ra hồ bơi bên ngoài bất chấp nguy hiểm. Chị phụ trách, dù đứng đầu ngôi trường mầm non này nhưng chưa bao giờ có ai gọi là “cô hiệu trưởng”, nghẹn ngào không nói nên lời.

Tất cả đều xúc động mạnh, xúc động vì quá hạnh phúc bởi đó là ngôi-trường-trong-mơ của họ, nhất là những người làm cha, làm mẹ. Từ nay, những đứa con quý hơn bất kỳ thứ gì trên đời này của họ – những đứa trẻ mắc hội chứng tự kỷ và chậm phát triển trí tuệ – đã có một ngôi trường để học, một ngôi trường dành riêng cho chúng.

Một ngôi trường mà đứa con yêu của họ không bị buộc phải thay đổi để thích ứng với trường, mà ngược lại, tất cả những người trong trường, từ ban giám hiệu tới cô giáo hay ngay cả anh bảo vệ cũng phải thay đổi chính mình để thích ứng với bé. Một ngôi trường có chưa đầy 20 bé thì cũng tròm trèm 20 cô trực tiếp dạy học.

Một ngôi trường mà khi đứa con 5 tuổi của họ chỉ chấp nhận nằm võng thì sẽ có võng cho bé ngủ, khi đứa con 6 tuổi của họ chỉ thích bò thì hằng ngày cô giáo sẽ lăn ra sàn mà bò chung với bé, khi đứa con 7 tuổi của họ lao vào cô cắn xé đến rách da thì cô sẽ ôm con thật chặt trong vòng tay để con có được cảm giác an toàn…

“Không ai mong muốn sẽ sinh ra những đứa con như thế này, nhưng chính các con đã làm cho chúng ta yêu thương những người xung quanh hơn, làm cho những phụ huynh xa lạ bỗng trở nên thân thiết còn hơn những người bạn lâu năm. Xin cảm ơn các con”. Lời của chị phụ trách, cũng là mẹ một đứa con tự kỷ, đã khép lại buổi khai trường có lẽ được tổ chức đơn sơ nhất ở TP.HCM, thành phố náo nhiệt nhất nước này, nhưng thật sự là một buổi khai giảng tưng bừng đầy nước mắt của tình người.

Posted in Nghề giáo | Tagged: , | Leave a Comment »

5/9 – Bồi hồi

Posted by Tô Lâm Viễn Khoa trên 4 Tháng Chín, 2008

Mai là ngày 5/9, ngày khai giảng. Lẽ ra cũng thấy bình thường. Nhưng chợt nhìn thấy tấm hình.


Bỗng thấy bồi hồi. Và thấy nhớ.
Ngày đó, lần đầu tiên đi học mẫu giáo, hình như mình đã khóc rất nhiều, mẹ phải cho ăn yaourt thì mới chịu vào lớp. Chuyện hồi đó cũng chẳng nhớ nhiều, chỉ nhớ mãi cái hũ yaourt đã đưa mình vào lớp.
Khi vào lớp 1, lần đầu tiên được học hát quốc ca. Lúc ấy cũng chẳng biết là hát để làm gì, chỉ biết là thấy cô bảo phải nhớ rồi phải nhớ thôi. Sau đó thì trường chuyển qua bên chỗ trường bây giờ là trường Trần Đại Nghĩa vào cổng Nguyễn Du. Nhớ lúc ấy có một đứa bạn tên là Phương Thảo hay là Thảo Hương. Hai đứa thân lắm, học chung lớp, sáng đi học sớm chia nhau đồ ăn sáng là bịch trứng cút và hộp sữa tươi. Lên lớp 2 thì không học chung lớp nữa nên không thân như trước nữa. Rồi khi lên lớp 3 thì trường lại chuyển chỗ bây giờ là trường Lê Ngọc Hân trên đường Nguyễn Du – đổi tên thành Văn Hiến. Lần đầu tiên ăn cắp, lần đầu tiên nói dối cũng là lúc này. Một lần và cạch đến già. Khi tốt nghiệp lớp 5, cũng học đòi người ta viết lưu bút truyền tay, giờ nó lạc đi đâu rùi. Chỉ nhớ có cô Lan bảo mẫu bảo rằng rất nhớ đứa học trò mít ướt, có cô bạn mà mình đã chọc ghẹo suốt năm viết lưu bút mà chỉ ký có một cái chữ ký to đùng. Hình như lúc ấy, con gái đã có vẻ trưởng thành hơn đám con trai hả.
Lúc vào cấp 2 Nguyễn Du, được xếp vào một lớp đặc biệt nhất khối, lớp 6/6. Lớp chia làm 2, một đám thì học tiếng Pháp, một đám thì học tiếng Anh. Cứ đến giờ ngoại ngữ là lớp tiếng Anh phải di chuyển xuống phòng thí nghiệm để học. Cũng nhờ vậy mà biết được vài câu tiếng Pháp. Lên lớp 7 mới được xếp vào lớp bình thường. Khi đó thì quen với Ly, nhỏ bạn thân. Tính đến giờ là 10 năm rùi đó! Lớp 7/7, 8/7 vui vẻ. Lên lớp 9 thì chuyển tiếp qua lớp chuyên Văn – Anh (mình chuyên Văn). Lại giống như hồi lớp 6, học ké đám chuyên Anh cũng rất vui. Chia tay lớp 9, nhớ nhất là cô Tuấn Mỹ chủ nhiệm.
Rớt Lê Hồng Phong, tọt vào Trần Đại Nghĩa. Vậy là 12 năm phổ thông đều đi học trên “con đường có lá me bay”. Vào lớp 10A7, lớp “chuyên Tin”. Vui thật là vui! Năm lớp 10 là vui nhất, có những người bạn tuyệt vời. Lớp 11 thì lại chuyển vào lớp chuyên Toán. Cũng vui. Cũng gặp được những người bạn dễ thương. Lớp 12 trôi qua đầy ắp những kỷ niệm của một khối 12 chiếm hẳn một tầng cao nhất để tha hồ quậy phá.
12 cái lễ khai giảng trôi qua. 12 năm phổ thông tràn đầy yêu thương thúc đấy mình bước vào con đường sư phạm, để được nối dài những yêu thương của tuổi học trò. Bước vào đại học, chỉ còn có một lễ khai giảng cho 4 năm học. Ngày khai giảng 80 đứa hồ hởi. Ngày bế giảng, chỉ còn có 55 đứa tự hào bước ra. Dù sao, 4 năm đại học cũng là những năm vui nhất.
Năm 1 đại học, lần đầu tiên trở về trường cũ dự lễ khai giảng, được vinh dự ngồi trên chiếc ghế danh dự dành cho học sinh giỏi. Cảm thấy tự hào và xúc động.


Giờ, ngày mai, 5/9, mình sẽ lại dự lễ khai giảng. Nhưng lần này không phải với tư cách một học sinh hay một học sinh cũ mà với tư cách một giáo viên. Nói một cách khác, đây là lễ khai giảng đầu tiên của thầy giáo Khoa. Rồi sẽ còn nhiều lễ khai giảng nữa. Rồi sẽ được gặp hàng trăm, hàng ngàn đứa học sinh cũng hồ hởi, háo hức xen lẫn với bỡ ngỡ như mình những năm xưa cũ. Chỉ mong rằng, những nét ngây thơ, hồ hởi ấy sẽ được giữ mãi, nguyên vẹn dù cho điều gì xảy ra đi nữa. Và thật hạnh phúc khi mỗi năm mình đều được nhìn ngắm những nét ấy và nhớ lại những ngày xưa.

Posted in Nghề giáo | Tagged: , , | Leave a Comment »

Phù, cuối cùng cũng có việc làm

Posted by Tô Lâm Viễn Khoa trên 7 Tháng Bảy, 2008

Thứ hai, tháng bảy 07, 2008
Phù, cuối cùng cũng có việc làm

Rồi xong, cuối cùng cũng đã xin được một chỗ dạy để có thể tiếp tục thực hiện ước mơ.
Nhớ lại mấy ngày trước đã lo lắng, buồn rầu thế nào vì với tấm bằng loại TB khá, việc kiếm được một chỗ dạy thích hợp thật khó khăn.
Sau mấy ngày chạy giấy tờ, thậm chí nghe papa la quá trời, hôm nay người ta đã đồng ý nhận. Rất mừng! Mừng thật sự vì vị trí ấy có lẽ có nhiều người cũng mong muốn. Bản thân cũng thấy hơi thẹn vì hình như vị trí ấy cũng hơi quá tầm với mình.
Nhưng tuổi trẻ là phải có quyết tâm. 4 năm vừa qua đã lãng phí ít nhiều, giờ là lúc phải tập trung vào chuyên môn. Phải nỗ lực, phải phấn đấu, phải chứng tỏ rằng vị trí ấy xứng đáng thuộc về mình. Phải thế!
Phù, cuối cùng cũng đã có thể an tâm nghỉ hè.
————————-
Câu nói tuần này: Nhấn vào chữ Phản hồi để comment. Nhấn vào chữ Comment để phản hồi. Làm gì mà bạn thích.

Posted in Nghề giáo | Tagged: , | Leave a Comment »

Tôn trọng nhân cách của người được giáo dục

Posted by Tô Lâm Viễn Khoa trên 4 Tháng Mười Một, 2006

Hôm nay tiếp tục học về các nguyên tắc trong quá trình giáo dục. Nguyên tắc số 4: Bảo đảm sự tôn trọng nhân cách người được giáo dục.

1. Những biểu hiện của sự tôn trọng nhân cách của người được giáo dục (HS):

– Tin tưởng vào khả năng tự hoàn thiện nhân cách của HS
– Đánh giá đúng năng lực của HS, khuyến khích HS phát huy những ưu điểm
– Tôn trọng các mối quan hệ xã hội như bạn bè, người thân của HS
– Đề ra các yêu cầu hợp lý (vừa sức) đối với HS
– Tôn trọng phẩm giá của HS, không xúc phạm đến nhân cách, phẩm giá của HS

2. Ý nghĩa của việc tôn trọng nhân cách của người được giáo dục:

– Tôn trọng nhân cách HS là tôn trọng chính bản thân của nhà giáo dục, tôn trọng quá trình giáo dục, giúp quá trình giáo dục được diễn ra thuận lợi và phù hợp với bản chất, đặc điểm của quá trình giáo dục
– Hình thành được niềm tin: nhà giáo dục tin vào phương pháp giáo dục, tin vào triển vọng hoàn thiện nhân cách người được giáo dục; HS tin tưởng vào khả năng của bản thân, tin tưởng vào những biện pháp giáo dục mà nhà giáo dục đưa ra
– Đảm bảo tính thống nhất biện chứng giữa nhà giáo dục và người được giáo dục

3. Một số ví dụ minh hoạ:
Thực tế giáo dục cho thấy rất nhiều nhà giáo dục đã vi phạm nguyên tắc này.

– Một số giáo viên thường hay xúc phạm học sinh, la mắng, không tôn trọng học sinh: nhẹ thì xưng hô “mày tao”, chì chiết mỗi khi học sinh vi phạm, nặng thì mắng học sinh là “Đồ ngu như bò!”, “Mày ở đảo khỉ hay tràm chim?”, “So sánh tụi bây với nông dân thì hơi quá đáng, nhưng mà kể ra thì nông dân gần đây cũng được ăn học nhiều.”, “Đầu óc em học xong để ở đâu vậy?”, nặng hơn là xúc phạm đến gia đình, người thân của các em.
– Ngoài ra, một vài trường hợp đặc biệt áp dụng những biện pháp trách phạt quá mức, hoàn toàn không tôn trọng học sinh:

+ Học sinh vi phạm lỗi nhỏ sẽ bị thầy trách phạt trước lớp, dùng cả chồng tập đập lên đầu.
+ Học sinh đi học trễ bị thầy đấm một cái vào lưng thật mạnh, đi học mang dép thì sẽ phải đặt chân không lên bục cho thầy dùng giày tây dậm thật mạnh lên (khủng khiếp)
+ Học sinh nói dối, cô giáo yêu cầu cả lớp mỗi người tát em đó một cái thật mạnh.
+ Học sinh vẽ bậy lên ghế giáo viên, cô giáo không tìm ra thủ phạm, phạt cả lớp phải liếm sạch cái ghế dơ. Sau đó, cô yêu cầu mỗi em tự ghi vào một mẩu giấy tên thủ phạm. Cả lớp nộp giấy trắng, cô giáo bắt cả lớp phải liếm ghế lại lần thứ hai.
+ Hiện tượng đánh đập học sinh đến mức tổn thương thể xác, gây ngất là phổ biến và đáng báo động.

Kinh nghiệm bản thân: Ít nhất một lần trong lúc đang dạy học (tutor), vì học sinh hoàn toàn không hiểu bài, trong lúc nổi nóng đã sơ suất nói một câu: “Trời ơi, sao em học mà không để ý gì hết vậy? Đầu óc để đi đâu, phải tập trung vào chứ!”. Kết quả là 5 phút sau, tự nhiên có mấy giọt nước rơi trên cuốn tập, hoá ra em học sinh ấy đã khóc mà không dám cho thầy biết. Tự nhiên thấy có lỗi vô cùng. Kể từ đó, không bao giờ la mắng học sinh nữa.
—-
Làm giáo viên thật khó! Hôm nay học đến nguyên tắc thứ 4 mà đã thấy nảy sinh nhiều vấn đề rồi. Vừa phải dạy học, vừa phải giáo dục, ai nói nghề giáo là nhàn nhỉ? Công việc thì đầy rẫy những tình huống đòi hỏi phải tế nhị, tránh làm tổn thương học sinh và cả làm tổn thương bản thân mình, đòi hỏi phải đầu tư thật nhiều mới mong làm tốt. Thế mới hiểu tại sao GV cấp 3 chỉ phải dạy 18 tiết/tuần theo tiêu chuẩn (tuy chẳng có ai điên mà dạy 18 tiết/tuần, có mà chết đói!). Chặng đường sắp tới khi đi kiến tập và thực tập chủ nhiệm sẽ khó khăn và gian nan lắm đây!
Nhưng chắc chắn sẽ hạnh phúc lắm vì giống như cô nói: “Hạnh phúc lớn nhất của người làm thầy là được thấy những nhân cách tốt đẹp được hình thành dưới sự hướng dẫn và định hướng của mình.” Ừ, phải rồi! Đó cũng là ý nguyện mong muốn được đóng góp cho xã hội ở khâu tái sản xuất, mong muốn dùng tình yêu thương và sự chân thành của mình để xây dựng một và nhiều thế hệ mới, ước mơ được truyền cho học sinh tình yêu vật lý và sự hứng thú đối với cuộc sống này. Những điều đã thôi thúc mình chọn trường Sư phạm chứ không phải là Báo chí (dù đó là lĩnh vực mình cũng rất thích). Cố gắng lên, tôi ơi!

Posted in Nghề giáo | Tagged: , , , | 2 Comments »

Bà bán chè và hai đứa bé

Posted by Tô Lâm Viễn Khoa trên 28 Tháng Mười, 2006

Hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe 2 câu chuyện mà tôi được chứng kiến trong thời gian gần đây:

1. Chị Xiang suýt nữa làm mất cái máy ảnh KTS. Sau một chập chạy qua chạy lại để tìm kiếm (thật ra chị Xiang đã làm mất nó vào ngày hôm trước), cuối cùng, chị quyết định ghé vào quán chè mà hôm trước ngồi ăn (lúc đó vẫn còn xách cái máy ảnh). Xe vừa cập vào, bà bán chè vội chạy ra, buông một câu khiến chị Xiang giật mình: “Trời, sao giờ này mới đến? Cái máy ảnh để từ hôm qua đến giờ nè!” Hoá ra, ngày hôm trước, chị Xiang ngồi ăn chè, lơ đãng thế nào lại để quên cái máy ảnh lại quán chè. Bà bán chè nhặt được, giữ lại, chờ người quay lại lấy. Tôi nghe chuyện, cũng giật mình như chị Xiang vì cái máy ảnh giá trị không nhỏ (hơn 5 triệu), vậy mà người đàn bà bán quán chè mỗi ngày thu chưa đến 1 triệu lại “dám” (hay ta nên gọi là can đảm) từ chối nó và trả lại cho người bị mất. Ở cái thời buổi khó khăn mà 10k chưa đủ để đổ 1 lít xăng, hành động như thế là đáng ghi nhận, đáng biểu dương lắm! Nghĩ tới đây, tôi nhớ đến lời của cô Trước khi dạy về công tác giáo dục học sinh: “Có những người, người ta xem việc tôn trọng những chuẩn mực xã hội như trung thực, thương người là nghĩa vụ, là việc cần phải làm. Nhưng có những người khác, người ta lại yêu thích những chuẩn mực đó, tự giác thực hiện nó, vui sướng khi nó được tôn trọng, bức xúc khi nó bị xâm hại. Giáo dục học gọi đó là những tình cảm tích cực.” Ngày sau, khi đi dạy, chắc chắn mình sẽ dạy học sinh mình trung thực như bà bán chè kia!

2. 7h30 tối. Xe bể bánh. Tôi vội tấp vào lề để vá xe. Vá xe thì không lâu những cũng không nhanh lắm nên tôi đứng ngắm cảnh xung quanh. Bất chợt, tôi nhìn thấy hai đứa trẻ. Một đứa con trai và một đứa con gái, chắc là con của hai vợ chồng người sửa xe, đang ngồi cạnh trụ điện. Thằng anh lôi tập ra, đặt lên một bề mặt phẳng và bắt đầu cắm cúi viết. Đứa em cũng mang cuốn sách, chui vào bên trong lồng của trụ điện, giở ra, ê a đọc bảng chữ cái. Tôi đặc biệt chú ý đến đứa con gái vì nó cũng gần bằng với bé Cát Tường nhà tôi. Nó giơ tay chỉ từng chữ, lúc lắc cái đầu, rồi đọc to chữ đó lên. Cuốn sách, có lẽ là sách giáo khoa, in hình bảng chữ cái, mỗi chữ đều được gắn với một bông hoa rất xinh. Con bé say mê đọc từ a, b, c cho đến x, y rồi lại đọc ngược lại từ y, x cho đế c, b, a. Đèn đường nhá nhem, xe cộ chạy ầm ầm, con bé vẫn cứ say sưa với những con chữ trong cái thế giới riêng của mình. Cái cách đứa bé học bài khiến tôi nhớ lại hồi xưa đi học, tôi cũng mê mẩn với những con chữ như thế. Mỗi khi học được một chữ nào mới, tối đến, tôi cứ đọc to hoài chữ đó. Chẳng giống Cát Tường bây giờ, chỉ ngồi học được một chút đã than mệt rồi bỏ chạy đi chơi. Tôi đứng lặng một hồi lâu, nhận ra rằng xung quanh tôi còn nhiều cảnh ngộ khó khăn quá, ít nhất cũng là hai đứa bé này. Ba mẹ phải lăn lộn ngoài đường để kiếm sống, kéo theo hai em cũng phải theo ba mẹ, mang cả tập vở, bút viết, vốn là những thứ chỉ thích hợp với bàn, với ghế, với ánh đèn Điện Quang. Vậy mà hai em vẫn không quên lãng việc học. Lại một lần nữa, tôi lại nhớ đến câu nói của cô Trước: “Có những tình cảm tích cực như thế…”

Hai câu chuyện, 3 con người nhưng đủ để cho mọi người biết được rằng: nếu mọi người để tâm hơn nữa, chắc chắn sẽ còn nhận ra nhiều điều thú vị, xúc động của cuộc sống muôn màu.
————
P.S.: Tình hình là gắng gượng ngồi dậy để viết bài này (để lâu sợ quên mất) nên có vài chỗ viết hơi non và vội. Bà con thông cảm nhé!

Posted in Kỹ năng sống | Tagged: , , | 1 Comment »